Trần Nhất Lang
Xa lắm người em biển cát vàng
Trùng dương cách trở mấy quan san
Nguồn thơ lai láng như dòng thác
Mạch tứ mênh mang tựa suối ngàn
Giáng ngọc đèn khuya thu lãng đãng
Lời ca gác nhỏ nguyệt mơ màng
Đá vun tình bạn xây non biếc
Nước thấm duyên thi ý bút tràn.