Trần Nhất Lang
Tượng đá Vọng Phu đứng mãi trông
Con thơ trẻ dại cánh tay bồng
Ngàn năm tiết hạnh treo kim cổ
Một tấm trung trinh giãi núi sông
Sương tuyết phôi pha khuôn mặt trắng
Gió mưa phai nhạt khóe môi hồng
Thương thay cho nỗi oan tình ấy
Gương cũ soi chung đạo vợ chồng.
Sunday, November 1, 2015
BÀI THƠ THÁNG TƯ
Trần Nhất Lang
Thời loạn chuyện đời lắm đổi thay
Sao rơi, hoa rụng mấy ai hay
Má hồng buổi ấy tình tha thiết
Tóc bạc đêm qua lệ ngắn dài
Thành quách chuyển dời thay chủ mới
Ngó sen gẫy đứt vướng tơ dai
Trông về đất cũ lòng ngao ngán
Mây tháng Tư đen phủ xứ này.
Thời loạn chuyện đời lắm đổi thay
Sao rơi, hoa rụng mấy ai hay
Má hồng buổi ấy tình tha thiết
Tóc bạc đêm qua lệ ngắn dài
Thành quách chuyển dời thay chủ mới
Ngó sen gẫy đứt vướng tơ dai
Trông về đất cũ lòng ngao ngán
Mây tháng Tư đen phủ xứ này.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
XUÂN TỨ
Ngũ thủ độc vận
Trần Nhất Lang
Bài 1
Xuân sắp về đây tựa giấc mơ
Ngồi bên cửa sổ đếm mưa tơ
Ngựa nghe gió Bấc lòng man mác
Chim nhớ cành Nam dạ thẫn thờ. (*)
Trầm mặc Đường Thi thơm nét chữ
Thanh tao Hồn Việt đẹp lời thơ
Áo lam, tiếng mõ vui kinh kệ
Để lại sau lưng một cuộc cờ.
(*) Theo điển “Ngựa Hồ, Chim Việt”.
Bài 2
Xuân sẽ về đây đẹp ước mơ
Cho đàn thiếu phụ rộn giây tơ
Chợt nghe bước nhẹ về sân Hán
Bỗng nhớ ngày xưa đến xứ Hồ. (*)
Bầu cạn xứ người say chén rượu
Túi đầy quê mẹ nặng tình thơ (**)
Vầng trăng viễn xứ buồn luân lạc
Phố Núi Lầu Tây có đợi chờ?
(*) Truyện Nàng Thái Diệm con Thái Ung cuối đời
Đông Hán (Tam Quốc), có tài thổi kèn, bị lưu lạc
vào đất Hồ 12 năm. Sau được Tào Tháo chuộc về Hán.
Nghĩa bóng, ý nói những người miền Nam (VNCH) sau
1975 bị đưa ra miền Bắc tù cải tạo nhiều năm. Và đã
được thế giới can thiệp trả tự do.
(**) Hai câu 5 & 6 viết theo lối "Đảo Trang".
BÀI 3
Xuân đến ngày mai đẹp cõi bờ
Đường xưa lối cũ rộn cung tơ
Đào hoa vụt nở tươi mầu áo
Phượng vĩ bừng khai thắm ý thơ.
Nào kẻ sang Tần thương Dịch Thủy (*)
Đâu người ở Thục nhớ Đông Ngô (**)
Xưa nay thành bại do thiên định
Thua được trên cao sắp ván cờ.
(*) Kinh Kha qua sông Dịch Thủy sang Tần hành thích
Tần Thủy Hoàng thất bại, bị giết. Nghĩa bóng ý nói có
nhiều chiến sĩ “Phục Quốc” của miền Nam đã hy sinh,
chưa hoàn thành nhiệm vụ.
(**) Theo điển Tôn Phu Nhân Quy Thục. Nghĩa bóng ý
muốn nói những người ở xa luôn nhớ quê hương.
Bài 4
Cuộc thế phân tranh mấy ván cờ
Kẻ thua người thắng chuyện huyền cơ
Sáng ra nhìn kiếng đầu xanh thắm
Chiều lại trông gương tóc bạc phơ
Đuốc Tuệ soi đường tìm bến Giác
Chầy kình thức giấc tỉnh cơn mơ
Quy Thiền mới rõ Không như Sắc
Lẩn thẩn bao năm chữ Hữu-Vô.
Bài 5
Lãng phí thời gian chuyện vẩn vơ
Con thuyền thấy bến thỏa mong chờ
Nghiêng bầu phong nguyệt tràn ly ngọc
Gom túi yên hà nhập cõi thơ.
Bên xóm tiều phu ca Tuyết Trắng (*)
Dưới sông ngư phủ đợi trăng mơ
An nhiên đứng giữa đời luân lạc
Một mái tranh nhàn vẳng tiếng tơ.
(*) Là Bạch Tuyết ca, tên một bài hát cổ.
Trần Nhất Lang
Bài 1
Xuân sắp về đây tựa giấc mơ
Ngồi bên cửa sổ đếm mưa tơ
Ngựa nghe gió Bấc lòng man mác
Chim nhớ cành Nam dạ thẫn thờ. (*)
Trầm mặc Đường Thi thơm nét chữ
Thanh tao Hồn Việt đẹp lời thơ
Áo lam, tiếng mõ vui kinh kệ
Để lại sau lưng một cuộc cờ.
(*) Theo điển “Ngựa Hồ, Chim Việt”.
Bài 2
Xuân sẽ về đây đẹp ước mơ
Cho đàn thiếu phụ rộn giây tơ
Chợt nghe bước nhẹ về sân Hán
Bỗng nhớ ngày xưa đến xứ Hồ. (*)
Bầu cạn xứ người say chén rượu
Túi đầy quê mẹ nặng tình thơ (**)
Vầng trăng viễn xứ buồn luân lạc
Phố Núi Lầu Tây có đợi chờ?
(*) Truyện Nàng Thái Diệm con Thái Ung cuối đời
Đông Hán (Tam Quốc), có tài thổi kèn, bị lưu lạc
vào đất Hồ 12 năm. Sau được Tào Tháo chuộc về Hán.
Nghĩa bóng, ý nói những người miền Nam (VNCH) sau
1975 bị đưa ra miền Bắc tù cải tạo nhiều năm. Và đã
được thế giới can thiệp trả tự do.
(**) Hai câu 5 & 6 viết theo lối "Đảo Trang".
BÀI 3
Xuân đến ngày mai đẹp cõi bờ
Đường xưa lối cũ rộn cung tơ
Đào hoa vụt nở tươi mầu áo
Phượng vĩ bừng khai thắm ý thơ.
Nào kẻ sang Tần thương Dịch Thủy (*)
Đâu người ở Thục nhớ Đông Ngô (**)
Xưa nay thành bại do thiên định
Thua được trên cao sắp ván cờ.
(*) Kinh Kha qua sông Dịch Thủy sang Tần hành thích
Tần Thủy Hoàng thất bại, bị giết. Nghĩa bóng ý nói có
nhiều chiến sĩ “Phục Quốc” của miền Nam đã hy sinh,
chưa hoàn thành nhiệm vụ.
(**) Theo điển Tôn Phu Nhân Quy Thục. Nghĩa bóng ý
muốn nói những người ở xa luôn nhớ quê hương.
Bài 4
Cuộc thế phân tranh mấy ván cờ
Kẻ thua người thắng chuyện huyền cơ
Sáng ra nhìn kiếng đầu xanh thắm
Chiều lại trông gương tóc bạc phơ
Đuốc Tuệ soi đường tìm bến Giác
Chầy kình thức giấc tỉnh cơn mơ
Quy Thiền mới rõ Không như Sắc
Lẩn thẩn bao năm chữ Hữu-Vô.
Bài 5
Lãng phí thời gian chuyện vẩn vơ
Con thuyền thấy bến thỏa mong chờ
Nghiêng bầu phong nguyệt tràn ly ngọc
Gom túi yên hà nhập cõi thơ.
Bên xóm tiều phu ca Tuyết Trắng (*)
Dưới sông ngư phủ đợi trăng mơ
An nhiên đứng giữa đời luân lạc
Một mái tranh nhàn vẳng tiếng tơ.
(*) Là Bạch Tuyết ca, tên một bài hát cổ.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
MẤY VẦN THƠ TẾT
Ngũ thủ độc vận
Trần Nhất Lang
Bài 1
Bẩy mươi có lẻ kiếp xa nhà
Tết đến bên trời ngắm tuyết sa
Cố quốc sau lưng làn nước biếc
Tân niên trước mặt gốc mai già
Đón ngày xuân mới không nhang khói
Tiễn bước năm tàn chẳng quả hoa
Thân thế sao rơi bờ viễn xứ
Chén say yên giấc bận chi mà!
Bài 2
Đã hẹn đầu năm đến viếng nhà
Ngày xuân đi vắng chẳng chờ ta
Cũng toan nhấm nháp vài ly rượu
Rắp tính nhâm nhi mấy tách trà
Ngõ trúc im lìm không tiếng pháo
Bình mai trơ trọi vắng cành hoa
Vần thơ xướng hoạ chờ hôm khác
Khai đũa cho vui bát phở gà.
BÀI 3
Ghé thăm bạn cũ phố Bolsa
Cửa đóng, chuông im chủ vắng nhà
Chim quạ dăm đàn bay lớp lớp
Chó xù một chú sủa oa oa
Xạc xào lá úa rơi đầy ngõ
Héo hắt mai tàn rụng hết hoa
Nhang khói nhà bên người cúng quải
Đường về cuốc bộ một mình ta.
Bài 4
Trắng xoá chòm mây dẫy núi xa
Giăng giăng che lấp chốn quê nhà
Cố hương để lại tình non nước
Viễn xứ mang theo nợ quốc gia
Mấy lượt chia ly oanh ủ rũ
Bao lần hưng phế tóc phôi pha
Đưa tay bóc lịch nghe xuân tới
Đất khách mai gầy có trổ hoa?
Bài 5
Ngày tàn góc biển cách quê xa
Năm tháng lênh đênh nỗi nhớ nhà
Bến Nghé thuyền xuôi chiều nắng nhạt
Sài Gòn phố rợp bóng me già
Xứ người hờ hững xuân không pháo
Dậm khách lạnh lùng tết chẳng hoa
Cung quế muốn lên thăm chú Cuội
Mấy vần tâm sự gửi Hằng Nga.
Trần Nhất Lang
Bài 1
Bẩy mươi có lẻ kiếp xa nhà
Tết đến bên trời ngắm tuyết sa
Cố quốc sau lưng làn nước biếc
Tân niên trước mặt gốc mai già
Đón ngày xuân mới không nhang khói
Tiễn bước năm tàn chẳng quả hoa
Thân thế sao rơi bờ viễn xứ
Chén say yên giấc bận chi mà!
Bài 2
Đã hẹn đầu năm đến viếng nhà
Ngày xuân đi vắng chẳng chờ ta
Cũng toan nhấm nháp vài ly rượu
Rắp tính nhâm nhi mấy tách trà
Ngõ trúc im lìm không tiếng pháo
Bình mai trơ trọi vắng cành hoa
Vần thơ xướng hoạ chờ hôm khác
Khai đũa cho vui bát phở gà.
BÀI 3
Ghé thăm bạn cũ phố Bolsa
Cửa đóng, chuông im chủ vắng nhà
Chim quạ dăm đàn bay lớp lớp
Chó xù một chú sủa oa oa
Xạc xào lá úa rơi đầy ngõ
Héo hắt mai tàn rụng hết hoa
Nhang khói nhà bên người cúng quải
Đường về cuốc bộ một mình ta.
Bài 4
Trắng xoá chòm mây dẫy núi xa
Giăng giăng che lấp chốn quê nhà
Cố hương để lại tình non nước
Viễn xứ mang theo nợ quốc gia
Mấy lượt chia ly oanh ủ rũ
Bao lần hưng phế tóc phôi pha
Đưa tay bóc lịch nghe xuân tới
Đất khách mai gầy có trổ hoa?
Bài 5
Ngày tàn góc biển cách quê xa
Năm tháng lênh đênh nỗi nhớ nhà
Bến Nghé thuyền xuôi chiều nắng nhạt
Sài Gòn phố rợp bóng me già
Xứ người hờ hững xuân không pháo
Dậm khách lạnh lùng tết chẳng hoa
Cung quế muốn lên thăm chú Cuội
Mấy vần tâm sự gửi Hằng Nga.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
THƠ THẨN NGÀY XUÂN
Ngũ thủ
Trần Nhất Lang
Bài 1
Sân si rồi cũng đống gò khâu
Nấm mộ đồi tây cỏ dãi dầu
Thơ phú còn dài lưu mãi mãi
Đời người ngắn ngủi có bao lâu
Đón xuân chén rượu buồn luân lạc
Vui tết chung trà xót bể dâu
Cuộc sống tha hương nơi tạm trú
Nghe giòng kim cổ tiễn đưa mau.
Bài 2
Cõi thế phù vân chẳng cửu trường
Xuân lan thu cúc mặc phong sương
Mỹ nhân tuổi lão mờ khuôn nguyệt
Hào kiệt thời qua nhạt ánh dương
Xa bến thuyền ai khơi nuối tiếc
Lạc đàn tiếng hạc gọi đau thương
Xưa nay con tạo vô tình lắm
Đêm vắng suy tư cảnh hí trường.
BÀI 3
Thăm nhau ít bữa phải chia tay
Về chốn non xanh đón tết này
Man mác sự đời bao kẻ biết
Mênh mang cuộc thế mấy ai hay?
Bạn ngồi mái lá soi kinh Phật
Người đợi mưa xuân tưới đạo cây
Quê mẹ bao năm cùng ngóng đợi
Trăng tròn lại khuyết mái hiên tây.
Bài 4
Đất mẹ chia ly cách dậm ngàn
Quê người gác trọ đón xuân sang
Tết về tuổi thọ bao niên kỷ?
Năm đến thơ sầu được mấy trang?
Nửa gánh gươm đàn đi tám hướng
Một chèo dâu bể tách đôi đàng
Muốn trôi theo nước giòng kim cổ
Như ngọn sóng triều vỗ bến giang.
Bài 5
Bao lần tết đến có vui chi
Hoa muộn tình xuân chẳng gặp thì
Kiếp sống lưu vong nhiều thấm thía
Cuộc đời tạm trú lắm sầu bi
Lòng trung đất mẹ lời cay đắng
Dạ hiếu quê cha tiếng thị phi
Chim Việt, ngựa Hồ gương vẫn đó
Ngàn năm chưa tỉnh tấm lòng si.
Trần Nhất Lang
Bài 1
Sân si rồi cũng đống gò khâu
Nấm mộ đồi tây cỏ dãi dầu
Thơ phú còn dài lưu mãi mãi
Đời người ngắn ngủi có bao lâu
Đón xuân chén rượu buồn luân lạc
Vui tết chung trà xót bể dâu
Cuộc sống tha hương nơi tạm trú
Nghe giòng kim cổ tiễn đưa mau.
Bài 2
Cõi thế phù vân chẳng cửu trường
Xuân lan thu cúc mặc phong sương
Mỹ nhân tuổi lão mờ khuôn nguyệt
Hào kiệt thời qua nhạt ánh dương
Xa bến thuyền ai khơi nuối tiếc
Lạc đàn tiếng hạc gọi đau thương
Xưa nay con tạo vô tình lắm
Đêm vắng suy tư cảnh hí trường.
BÀI 3
Thăm nhau ít bữa phải chia tay
Về chốn non xanh đón tết này
Man mác sự đời bao kẻ biết
Mênh mang cuộc thế mấy ai hay?
Bạn ngồi mái lá soi kinh Phật
Người đợi mưa xuân tưới đạo cây
Quê mẹ bao năm cùng ngóng đợi
Trăng tròn lại khuyết mái hiên tây.
Bài 4
Đất mẹ chia ly cách dậm ngàn
Quê người gác trọ đón xuân sang
Tết về tuổi thọ bao niên kỷ?
Năm đến thơ sầu được mấy trang?
Nửa gánh gươm đàn đi tám hướng
Một chèo dâu bể tách đôi đàng
Muốn trôi theo nước giòng kim cổ
Như ngọn sóng triều vỗ bến giang.
Bài 5
Bao lần tết đến có vui chi
Hoa muộn tình xuân chẳng gặp thì
Kiếp sống lưu vong nhiều thấm thía
Cuộc đời tạm trú lắm sầu bi
Lòng trung đất mẹ lời cay đắng
Dạ hiếu quê cha tiếng thị phi
Chim Việt, ngựa Hồ gương vẫn đó
Ngàn năm chưa tỉnh tấm lòng si.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
THUYỀN ĐI ĐI MÃI
Trần Nhất Lang
Thuyền đi đi mãi tách xa bờ
Bỏ lại khung trời những ước mơ
Khêu ngọn tương tư đèn nối bấc
Tuôn giòng hoài niệm bút đề thơ
Bừng cơn mộng điệp xuân hiu quạnh
Tỉnh giấc mơ hoa nguyệt thẫn thờ
Dẫu phiến đan tâm bền tấc dạ
Vàng kia đá nọ dễ làm ngơ?
Thuyền đi đi mãi tách xa bờ
Bỏ lại khung trời những ước mơ
Khêu ngọn tương tư đèn nối bấc
Tuôn giòng hoài niệm bút đề thơ
Bừng cơn mộng điệp xuân hiu quạnh
Tỉnh giấc mơ hoa nguyệt thẫn thờ
Dẫu phiến đan tâm bền tấc dạ
Vàng kia đá nọ dễ làm ngơ?
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
TRÁI SẦU CHÍN NẶNG
Bài Xướng
Trần Nhất Lang
Tình đã chia ly nặng trái sầu
Bao năm ngồi đếm giọt mưa Ngâu
Người đi chốn ấy đời xanh mộng
Ta đợi nơi đây tóc trắng đầu
Hai ngả đường xưa nhìn lá úa
Dăm vần thơ lạc thức canh thâu
Khung trời kỷ niệm mờ sương khói
Kẻ chốn chân trời vẫn nhớ nhau.
Bài Họa
Còn Chăng Giấc Mơ Xưa
Khánh Ngọc
Người đến rồi đi trĩu gánh sầu
Ta ngồi đếm lá mấy mùa ngâu
Lối xưa ảo ảnh mờ mây khói
Bóng cũ hư không bạc mái đầu
Luyến tiếc chuỗi ngày thơ chốn cũ
Nhớ nhung năm tháng mộng đêm thâu
Biệt ly đôi ngã khơi hoài niệm
Trong giấc mơ nào gặp lại nhau.
Trần Nhất Lang
Tình đã chia ly nặng trái sầu
Bao năm ngồi đếm giọt mưa Ngâu
Người đi chốn ấy đời xanh mộng
Ta đợi nơi đây tóc trắng đầu
Hai ngả đường xưa nhìn lá úa
Dăm vần thơ lạc thức canh thâu
Khung trời kỷ niệm mờ sương khói
Kẻ chốn chân trời vẫn nhớ nhau.
Bài Họa
Còn Chăng Giấc Mơ Xưa
Khánh Ngọc
Người đến rồi đi trĩu gánh sầu
Ta ngồi đếm lá mấy mùa ngâu
Lối xưa ảo ảnh mờ mây khói
Bóng cũ hư không bạc mái đầu
Luyến tiếc chuỗi ngày thơ chốn cũ
Nhớ nhung năm tháng mộng đêm thâu
Biệt ly đôi ngã khơi hoài niệm
Trong giấc mơ nào gặp lại nhau.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
MỖI ĐỘ VÀNG RƠI
Bài Xướng
Trần Nhất Lang
Mỗi độ vàng rơi lạnh giếng thâu
Tháng ngày vó ngựa đã qua mau
Bình minh soi bóng tơ xanh tóc
Chiều tối nhìn gương tuyết trắng đầu
Hương dậy hồn thơ khơi bến nhớ
Trăng in chén ngọc đốt men sầu
Trăm năm cõi mộng như giòng nước
Chẩy mãi bên gò đống cỏ khâu.
Bài Họa
BÓNG THU XƯA
Khánh Ngọc
Heo may thu lạnh giữa canh thâu
" Mỗi độ vàng rơi " lá úa mau
Thoang thoảng Ngọc Lan bừng sắc cuối
Dịu dàng Nguyệt Quế tỏa hương đầu
Nhờ mây dẫn bước về trăng mộng
Cậy gió đưa đường tới bến sầu
Lặng lẽ đếm ngày qua khói thuốc
Chắt chiu vá lại mảnh tình khâu
Trần Nhất Lang
Mỗi độ vàng rơi lạnh giếng thâu
Tháng ngày vó ngựa đã qua mau
Bình minh soi bóng tơ xanh tóc
Chiều tối nhìn gương tuyết trắng đầu
Hương dậy hồn thơ khơi bến nhớ
Trăng in chén ngọc đốt men sầu
Trăm năm cõi mộng như giòng nước
Chẩy mãi bên gò đống cỏ khâu.
Bài Họa
BÓNG THU XƯA
Khánh Ngọc
Heo may thu lạnh giữa canh thâu
" Mỗi độ vàng rơi " lá úa mau
Thoang thoảng Ngọc Lan bừng sắc cuối
Dịu dàng Nguyệt Quế tỏa hương đầu
Nhờ mây dẫn bước về trăng mộng
Cậy gió đưa đường tới bến sầu
Lặng lẽ đếm ngày qua khói thuốc
Chắt chiu vá lại mảnh tình khâu
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
CUỐI THU THĂM BẠN ẨN CƯ
Ngũ thủ
Trần Nhất Lang
Bài 1
Cuối thu cắp tráp viếng người thân
Khúc khuỷu đường mây mỏi bước chân
Một mái lều tranh phơi dưới nguyệt
Nửa vườn hoa cúc nở bên sân
Gió thông tiếng kệ tan niềm tục
Trăng núi lời kinh rũ bụi trần
Cuối bến thuyền câu trôi lững thững
Sao trời in trắng đáy dòng ngân.
Bài 2
Rừng xa u tịch cảnh thiên nhiên
Chuông vọng hồi ngân mến cửa Thiền
Mái lá am mây hoa Tuệ nở
Gió thu sóng biển nước triều lên
Thoát vòng danh lợi thân mờ ảo
Xua mộng phù sinh chuyện hão huyền
Bóng áo lam già bay phất phới
Cuốn theo tiếng mõ bụi trần duyên.
BÀI 3
Thảo lư nằm nép cạnh bên sông
Tóc trắng nhàn cư một mái bồng
Trước ngõ rủ dài dăm khóm trúc
Bên đồi xanh ngát một rừng thông
Xa nơi đô thị quên trần tục
Gần chốn Phật Đài ngẫm chữ Không
Mọi chuyện cõi đời cơn gió thoảng
Thế gian nhoà nhập đám mây hồng.
Bài 4
An nhiên tự tại mái lều tranh
Phó mặc đỉnh chung lắm kẻ giành
Ngồi tựa gốc mai buông cước bạc
Đứng nghiêng bến đá ngắm trăng thanh
Khi vui nhịp gõ vang rừng thẳm
Lúc hứng lời thơ vượt núi xanh
Xa chốn bụi hồng không vướng bận
Mây bay cuốn sạch mộng phù danh.
Bài 5
Bên sông vắng vẻ cạnh rừng cây
Có bác cao niên tóc bạc đầy
Xa chốn đô thành, kinh nửa gánh
Về nơi xóm núi, liễu dăm cây
Chiều buông suối đá đưa câu kệ
Sáng dậy sườn non vọng tiếng chầy
Ngõ trúc, nón sen nay giã biệt
Cành thu nắng ngả lúc chia tay.
Trần Nhất Lang
Bài 1
Cuối thu cắp tráp viếng người thân
Khúc khuỷu đường mây mỏi bước chân
Một mái lều tranh phơi dưới nguyệt
Nửa vườn hoa cúc nở bên sân
Gió thông tiếng kệ tan niềm tục
Trăng núi lời kinh rũ bụi trần
Cuối bến thuyền câu trôi lững thững
Sao trời in trắng đáy dòng ngân.
Bài 2
Rừng xa u tịch cảnh thiên nhiên
Chuông vọng hồi ngân mến cửa Thiền
Mái lá am mây hoa Tuệ nở
Gió thu sóng biển nước triều lên
Thoát vòng danh lợi thân mờ ảo
Xua mộng phù sinh chuyện hão huyền
Bóng áo lam già bay phất phới
Cuốn theo tiếng mõ bụi trần duyên.
BÀI 3
Thảo lư nằm nép cạnh bên sông
Tóc trắng nhàn cư một mái bồng
Trước ngõ rủ dài dăm khóm trúc
Bên đồi xanh ngát một rừng thông
Xa nơi đô thị quên trần tục
Gần chốn Phật Đài ngẫm chữ Không
Mọi chuyện cõi đời cơn gió thoảng
Thế gian nhoà nhập đám mây hồng.
Bài 4
An nhiên tự tại mái lều tranh
Phó mặc đỉnh chung lắm kẻ giành
Ngồi tựa gốc mai buông cước bạc
Đứng nghiêng bến đá ngắm trăng thanh
Khi vui nhịp gõ vang rừng thẳm
Lúc hứng lời thơ vượt núi xanh
Xa chốn bụi hồng không vướng bận
Mây bay cuốn sạch mộng phù danh.
Bài 5
Bên sông vắng vẻ cạnh rừng cây
Có bác cao niên tóc bạc đầy
Xa chốn đô thành, kinh nửa gánh
Về nơi xóm núi, liễu dăm cây
Chiều buông suối đá đưa câu kệ
Sáng dậy sườn non vọng tiếng chầy
Ngõ trúc, nón sen nay giã biệt
Cành thu nắng ngả lúc chia tay.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
TIẾNG HỒ CẦM TRÊN SÔNG TRĂNG
Bài Xướng
Trần Nhất Lang
Em về chốn ấy nẻo xa xôi
Bỏ lại sau lưng những tiếng cười
Một sớm đường hoa lầu mộng thắm
Trăm năm sỏi đá bước chân côi
Lời ru trong lá trăng nằm chết
Câu nguyện bên sông nước cuốn trôi
Hờ hững chén vàng trơ dưới nguyệt
Hồ cầm ai oán mấy cung rơi.
TIẾNG TƠ LÒNG 2
Bài họa hoán vậnTiểu Vũ Vi
Ánh Hằng lành lạnh nửa vầng côi
Nức nở hồ cầm nhả tiếng rơi
Giai điệu ai buông sầu héo hắt
Âm ba người gẩy mộng xa xôi
Hưng hờ phím ngọc trăng rơi lệ
Đắm đuối cung thương cuội mỉm cười
Gác Nguyệt đêm buồn soi bóng nhớ
Tương tư vọng khúc não nùng trôi.
Trần Nhất Lang
Em về chốn ấy nẻo xa xôi
Bỏ lại sau lưng những tiếng cười
Một sớm đường hoa lầu mộng thắm
Trăm năm sỏi đá bước chân côi
Lời ru trong lá trăng nằm chết
Câu nguyện bên sông nước cuốn trôi
Hờ hững chén vàng trơ dưới nguyệt
Hồ cầm ai oán mấy cung rơi.
TIẾNG TƠ LÒNG 2
Bài họa hoán vậnTiểu Vũ Vi
Ánh Hằng lành lạnh nửa vầng côi
Nức nở hồ cầm nhả tiếng rơi
Giai điệu ai buông sầu héo hắt
Âm ba người gẩy mộng xa xôi
Hưng hờ phím ngọc trăng rơi lệ
Đắm đuối cung thương cuội mỉm cười
Gác Nguyệt đêm buồn soi bóng nhớ
Tương tư vọng khúc não nùng trôi.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
Subscribe to:
Posts (Atom)