menu

Monday, November 2, 2015

HƯƠNG XƯA

Bài Xướng

Khánh Ngọc


Chiều đi nắng tắt quyện mây trời
Nhạn trắng từng bầy lượn sóng đôi
Lấp lánh trăng non bên phố núi
Võ vàng cỏ úa cạnh ven đồi
Suối tuôn lời hẹn theo dòng chảy
Sông thả câu thề cuốn nước trôi
Chạnh nhớ làn hương xưa, ánh mắt
Đường tình lối rẽ một mình tôi.






Bài Họa


HOÀI NIỆM CHIỀU THU


Trần Nhất Lang


Chiều ngả rừng thu tím góc trời
Hạc về soải cánh nối từng đôi
Đường xưa trăng rọi xuyên cành lá
Lối cũ sương giăng phủ núi đồi
Lời nguyện hôm nao làn nước chẩy
Câu thề dạo ấy áng mây trôi
Hương tình gợi nhớ bao hoài niệm
Em vẫn là em mãi của tôi.
.

BÂNG KHUÂNG NHỮNG GIỌT MƯA

Bài Xướng

Khánh Ngọc


Tí tách mưa rơi gõ mái tôn
Âm thanh buốt lạnh thấm vào hồn
Nhìn quanh bốn phía lòng sầu úa
Ngoảnh lại tư bề dạ héo hon
Nhớ mãi bàn tay đan tóc biếc
Thương hoài ánh mắt ngắm môi son
Chợt nghe nong nóng trên gò má
Giọt lệ bâng khuâng lẫn tủi hờn.






Bài Họa


GIỌT MƯA ĐÊM


Trần Nhất Lang



Rả rích mưa buồn rớt nóc tôn
Canh khuya giá lạnh thấu trong hồn
Rừng phong cây lá thêm vàng úa
Thân liễu ruột tầm mãi héo hon
Muốn gạt niềm đau vơi lệ thảm
Mà xua nỗi nhớ nhẹ lòng son
Giọt Tương lã chã nào ai thấu
Duyên kiếp chia ly tủi phận hờn.
.

NGÀY RẰM MÙA THU THĂM CHÙA SHI LAI

Bài Xướng

Trần Nhất Lang


Lá rụng sân chùa gió cuốn bay
Nắng nghiêng mái ngói dáng thu gầy
Hồi chuông tiếng mõ xua niềm tục
Lọn tóc câu thề gửi bóng mây
Biển nhớ ngàn trùng khôn tát cạn
Sông quên muôn trượng khó đong đầy
Hỏi thăm cực lạc nơi nào nhỉ?
Đò Giác còn chờ hướng phía Tây.






Bài Họa


Mưa cuối mùa Thu


Cát Vân


Mưa cuối thu buồn lất phất bay
Mưa trên hiu hắt nhánh trơ gầy
Mưa thành lệ rớt đau lòng đá
Mưa bạt trời sầu vỡ thức mây
Mưa ướt vai mềm thương chất ngất
Mưa len tóc rối nhớ dâng đầy
Mưa mờ môi mắt ngày ly biệt
Mưa xót chi mà lạnh gác Tây ..
.

ĐÊM THU NGHE MƯA RƠI

ĐÊM THU NGHE MƯA RƠI


Bài Xướng

Trần Nhất Lang


Thuyền khuya ai đậu chốn giang đầu
Gió tạt mưa rơi lạnh bến sâu
Pháp quốc năm dài vương ngấn lệ
Hoa Kỳ tháng lụn nhỏ dòng châu
Bao thu đất khách hoa buồn tủi
Ngàn dậm quê hương nước dãi dầu
Khói sóng sông Seine trôi chẩy mãi
Một dòng kim cổ gửi về đâu?





Bài Họa Nương Vận


HẠ CUỐI MÙA THU

Khánh Ngọc 


Thuyền ai neo giữa bến Tương đầu
Tiếng sáo Lạc Mai dạ lắng sâu (*)
Thành Nội chốn xưa trăng nhớ bến
Sài Gòn cảnh cũ khách rơi châu
Anh đi lá úa thu sầu muộn
Em ở hoa phai nguyệt dãi dầu
Mỗi độ sang mùa bao nỗi nhớ
Hỏi người viễn xứ mộng về đâu ?
.

(*) Lạc Mai Hoa là tên một khúc sáo rất thê lương buồn bã khiến người nghe chạnh nhớ quê nhà.

THUYỀN TRÊN SÔNG THU

Bài Xướng

Trần Nhất Lang


Thuyền ai buông lái giữa dòng Thương
Lờ lững trôi xuôi mấy dậm trường
Làn gió đưa mây luồn mái trúc
Heo may gieo ngọc thấm cành sương
Vầng trăng lạnh lẽo soi lầu Hạc
Tiếng địch não nùng vọng bến Tương
Gác vắng đêm thu người ngóng đợi
Mơ theo điệu sáo nhớ chàng Trương.






Bài Họa


THUYỀN ĐÊM ĐẬU BẾN SÔNG THU

Khánh Ngọc 


Một chiếc thuyền con đậu bến Thương
Vầng trăng sóng gợn suốt canh trường
Mây vin tà áo bay làn gió
Chèo gác mui bồng thấm giọt sương
Bóng nguyệt trên cao đưa cánh hạc
Dòng châu dưới gối nhớ sông Tương
Giấc mơ gác cũ sầu đêm vắng
Khúc nhạc tương tư vọng sáo Trương.
.

THU KÌA EM

Bài Xướng

Khánh Ngọc


Lá úa bên rừng thu đã qua
Thu nơi đất khách nhớ quê nhà
Thu hương dìu dịu chiều mưa bụi
Thu cúc lung linh buổi nắng tà
Hè đợi thu sang thay sắc áo
Thu chờ sương rớt đổi mầu hoa
Tiết thu se lạnh heo may đến
Hãy đón thu này em với ta.






Bài Họa


ĐÂY MÙA THU TỚI 

Trần Nhất Lang


Cánh hạc tầng không rộn rã qua
Dừng chân chợt nhớ nước non nhà
Lá phong lớp lớp rơi vườn lạnh
Dậu trúc lưa thưa nhuộm bóng tà
Em mượn mây vàng đan nếp áo
Anh chờ cúc trắng vẽ tranh hoa
Đêm nay thu ý về đâu nhỉ ?
Xin ghé lầu thơ sẽ gặp ta.
.

CUỐI NĂM NGỒI BÊN CỬA SỔ

Bài Xướng

Trần Nhất Lang


Ngồi bên cửa sổ tựa bình mai
Đường nhỏ đầu sân vắng dấu hài
Tìm khắp trong nhà không thấy tết
Nhìn quanh trước ngõ chẳng còn ai
Lang thang trời xám mây trôi giạt
Lặng lẽ chiều hoang lá rớt bay
Tháng tận năm tàn thêm nỗi nhớ
Chắt chiu tình cuối mối duyên này.






Bài Họa


CHIỀU XUÂN NĂM CŨ 

Khánh Ngọc


Ba mươi tựa cửa ngắm cành mai
Chạnh nhớ bâng khuâng tiếng gót hài
Từ độ em đi đường vắng tết
Bây chừ anh đến phố không ai
Hững hờ chim én nghiêng mình lượn
Thấp thoáng thiên nga soải cánh bay
Nhặt những hắt hiu sầu xứ lạnh
Chiều xuân năm cũ vọng nơi này
.

TÌNH ĐÃ BAY XA

Bài Xướng

Khánh Ngọc


Tình đã dạt trôi theo áng mây
Ngày nao hạnh phúc đến đong đầy
Mơ màng mắt biếc thầm trao đó
Rạng rỡ môi hồng lén gửi đây
Thuở trước quen nhau hương thắm đượm
Bây giờ xa cách lệ nhòa cay
Hỏi ai sầu lạnh nơi phương ấy
Ta, Nhạn đơn côi đợi chốn này.






Bài Họa


Trần Nhất Lang


Tình đã xa rồi tựa bóng mây
Bao năm ray rứt vẫn vơi đầy
Nhớ hôm thề thốt vầng trăng đó
Thương buổi hẹn hò bến nước đây
Xuân tới em gieo vườn trái đắng
Thu về anh cạn chén men cay
Người xưa dệt mộng đâu còn nữa
Một gánh niềm riêng nặng kiếp này..

TRỞ VỀ

Bài Xướng

Khánh Ngọc


Trời thu ai nhuộm buổi tà dương
Chiếc bóng cô đơn vượt dậm trường
Lữ khách miệt mài nơi viễn xứ
Quê người đòi đoạn chốn tha phương
Bâng khuâng hạ đến hồn vương nắng
Lãng đãng đông qua tuyết nhuộm đường
Trở lại vườn xưa sầu lắng dạ
Ôi sao nhớ mãi một mùi hương.






Bài Họa


NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI


Trần Nhất Lang


Nắng ngả đầu non bóng tịch dương
Dừng chân quán khách giấc miên trường
Lầu loan gối chiếc trăng đôi ngả
Gác mộng đêm dài gió bốn phương
Thu đến mây sầu đan trước ngõ
Đông sang tuyết lạnh phủ bên đường
Xa quê kiếp sống đời cô lữ
Nhớ một cành hoa tỏa ngát hương.

TỐNG BIỆT

(Phỏng theo chuyện Lưu Nguyễn Nhập Thiên Thai )


Trần Nhất Lang


Tam Thủ Độc Vận

I


TIÊN TỬ TIỄN LƯU NGUYỄN RA KHỎI ĐỘNG


Nhìn nhau bịn rin lối Thiên Thai
Xa cách người thương lệ vắn dài
Chén rượu chia tay xin nhớ mãi
Câu thơ tiễn bạn hãy xem hoài
Cành hoa cửa động hương còn thắm
Ly ngọc đầu non vị vẫn say
Tống biệt bên khe lòng thổn thức
Núi xanh rêu phủ bóng trang phai.



II


TIÊN TỬ NHỚ LƯU NGUYỄN 


Một khúc Nghê Thường múa với ai
Thế nhân đâu biết mộng tiên dài
Khói lùa cửa động cành xuân tủi
Mây phủ trần gian bóng nguyệt phai
Nước chẩy đào hoa thơm bến suối
Sương rơi tiên cảnh lạnh hồn mai
Lối xưa chốn cũ người đâu thấy
Khe núi tìm nhau buốt gót hài.



III


LƯU NGUYỄN TRỞ LẠI NÚI THIÊN THAI


Nhớ nhau trở lại núi Thiên Thai
Đá phủ rêu xanh vắng dấu hài
Quạnh quẽ sênh ca nơi cửa động
Biệt tăm mây hạc chốn khe ngoài
Cỏ cây năm trước hoa mờ thắm
Ráng khói ngày xưa sắc nhạt phai
Nơi cũ lối vào nay đã lấp
Ngậm ngùi lui bước cõi trần ai
.