menu

Monday, November 2, 2015

NGÚT NGÀN

Bài Xướng

Cát Vân


Chiều xuống vương vương cọng nắng vàng
Có người ngồi hóng gió xuân sang
Chung trà quyện khói lồng nhân ảnh
Bóng lá đùa sân ngỡ bước nàng
Dĩ vãng quay về còn khắc khoải
Tơ lòng xe lại vẫn miên man
Ân tình xưa đã là hư ảo
Sao cứ khơi thương nhớ ngút ngàn






BÀI HỌA 1

Đợi Người


Thùy Linh


Lộng ráng chiều pha vệt đỏ vàng
Từ miền sa mạc nắng nghiêng sang
Trông con chim sẻ đang chờ bạn
Ngẫm khách thi nhân có nhớ nàng
Mộng cũ còn nồng duyên thắm thiết
Mơ xưa vẫn đẹp giấc miên man
Anh ơi có biết em còn đợi
Tin nhạn phương xa chốn núi ngàn






BÀI HỌA 2


Trần Nhất Lang


Nắng ngả còn vương mấy sợi vàng
Bên hiên ngồi đếm lá mùa sang
Làn mây chiều khói mơ mầu áo
Bóng nguyệt sân hoa tưởng dáng nàng.
Bến nước ngoài sông thu lãng đãng
Lời quyên trước ngõ dạ lan man
Thơ tình ế ẩm, theo tiều lão
"Một gánh kiền khôn quẩy xuống ngàn." (*)


(*) Thơ Trần Khánh Dư trích trong Văn Đàn Bảo Giám.
Trần Khánh Dư sau này là danh tướng nhà Trần, đã chiến thắng trận quyết định Vân Đồn, đốt cháy hết lương thực của quân Nguyên. Thoát Hoan và tàn binh phải chạy trốn về Tầu.

LÃO TƯỚNG HOÀNG TRUNG

ĐÁP THÙY LINH


Trần Nhất Lang


Lão Tướng Hoàng Trung mãi chẳng già
Bẩy mươi xung trận tiếng đồn xa
Đoạt thành chém giặc gìn non nước
Phóng tiễn ngăn thù báo quốc gia.
Mỹ tửu trăm ly vung báu kiếm
Giai nhân nghìn lạng tặng kim thoa
Bao năm sống mãi cùng xanh sử
Người chết lưu danh, cọp để da.

ĐÁP THÙY LINH

Trần Nhất Lang


Những mong sống trọn kiếp thân già
Ai dám tơ lòng nghĩ ngợi xa
Sáng dậy thăm vườn xem chậu cúc
Chiều buông tản bộ ngắm cành hoa.
Đâu người tri kỷ chia chăn phượng
Nào khách hồng nhan điểm nhánh thoa!
Cái số cô đơn đành chịu vậy
Lai sinh xin mặc áo cà sa.

HỒI ĐÁP CÁT VÂN


Trần Nhất Lang


Lọm khọm nghe ai luận chữ già
Đường về Tây Trúc hãy xa xa
Lợi còn những muốn ăn tô cháo
Răng hết không ham gặm cẳng gà.
Đâu kẻ thân tình trao ngọc bội
Nào người thương mến tặng kim thoa
Đợi ngày vé rẻ lên cung Quảng
Chẳng được tiền tiêu cũng gói quà.

HỒI ĐÁP THI MUỘI

Trần Nhất Lang


Huynh biết năm nay tuổi đã già
Nàng thơ ngán ngẩm cũng rời xa
Gạo châu củi quế tiền vay nợ
Rau muống vò tương job đuổi gà.
Cô chủ quan tâm cho thuốc bóp
Bà lang thương hại tặng dầu thoa
Yên thân sống hết đời luân lạc
Nếu có lai sinh đến Phổ Đà. (*)



(*) Phổ Đà là tên ngôi chùa trong truyện Tây Sương Ký.
Ở đây tác giả muốn nói nếu đầu thai thì xin được nương mái cửa Chiền :
"Ngày pho thủ tự, tối nồi tâm kinh"

CHUỐC RƯỢU ĐÊM TRĂNG

Bài Xướng

Thuỳ Linh.


Xướng họa ngày xưa thật xứng tay
Tâm tư trải rộng giấy hoa cài (*)
Chia đôi gánh nhớ vầng trăng mộng
Sẻ nửa đêm sầu chén ngọc say
Lãng tử phiêu du nơi dậm khách
Thi nhân phong kín chốn trang đài
Mười năm bút mực mười năm nhớ
Đời vắng em rồi, viết gửi ai?.


(*) Là giấy hoa tiên để viết thư.





Bài Họa 1


ĐỘC ẨM ĐÊM TRĂNG


Trần Nhất Lang


Trời xanh trong vắt mảnh trăng cài
Phố Núi yên bình giấc ngủ say
Làn nước thu hồ in dáng liễu
Gót sen xuân nữ ngắm bông lài.
Chén vàng dưới nguyệt nâng tay chuốc
Hạc trắng trên non cất cánh bay
Thế sự màng chi, thơ với rượu
Bên hiên độc ẩm khướt canh dài.




Bài Họa 2


Độc ẩm dưới trăng


Cát Vân


Lơ lửng trên cao đóa nguyệt cài
Không gian trầm lắng quyện hồn say
Sáng rơi dìu dịu xuyên mành lá
Hương tỏa lâng lâng ngát cánh lài
Môi chạm đăm chiêu men rượu ngấm
Ý đầy hào sảng vóc thơ bay
Đêm nghiêng nghiêng xuống thêm huyền hoặc
Độc ẩm bên hiên bóng ngã dài

ĐỜI VẮNG EM RỒI

Bài Xướng

Trần Nhất Lang.


Xướng họa ngày xưa thật xứng tay
Tâm tư trải rộng giấy hoa cài (*)
Chia đôi gánh nhớ vầng trăng mộng
Sẻ nửa đêm sầu chén ngọc say
Lãng tử phiêu du nơi dậm khách
Thi nhân phong kín chốn trang đài
Mười năm bút mực mười năm nhớ
Đời vắng em rồi, viết gửi ai?.


(*) Là giấy hoa tiên để viết thư.





Bài Họa

Mối Tình Thơ


Cát Vân


Như mối tơ hồng buộc ngón tay;
Tình trao huyền diệu vóc thơ cài.
Lời hoa tô ửng làn môi thắm,
Ý bướm làm ngời ánh mắt say.
Thu mộng, mơ chàng lay nét bút,
Xuân trinh, đặt thiếp ngự tâm đài.
Rung ngàn cánh chữ cùng xao động
Bay nhẹ về trong nỗi nhớ ai.

PARIS TÌNH NHỚ

Bài Xướng

Tiểu Vũ Vi


Paris giã biệt tự thu nào
Lụa bạc mờ giăng cổ tháp cao
Xuống bến sông Seine nhìn sóng nước
Lên đồi Montmartre ngắm trăng sao
Nhà thờ Thánh Mẫu vang lời nguyện
Khu phố La Tinh ngập tiếng chào
Bên quán cà phê trời lộng gió
Vỹ cầm ai kéo điệu thanh tao.





Bài Họa


NHỚ VỀ ĐÀ LẠT



Trần Nhất Lang.


Rời xa Đà Lạt tự năm nào
Thành thố sương mờ phủ núi cao
Bến đập Đa Nhim quyên nhớ nước
Mặt hồ Than Thở vạc kêu sao.
Đài sen Sơn Tự không người viếng
Thung lũng Tình Yêu vắng bướm chào
Hưng phế bao mùa dâu hóa bể
Đàn ai bỗng dạo khúc tiêu tao.

Sunday, November 1, 2015

TANG BỒNG XẾP GÁNH


Trần Nhất Lang.


Thuở ấy tang bồng vượt núi non
Đôi vai cung kiếm sức chưa mòn
Trông ra chẳng thẹn cùng huynh đệ
Ngoảnh lại đâu buồn với cháu con
Mấy độ can qua đầu bạc trắng
Bao mùa chinh chiến nghĩa vuông tròn
Phòng thu khép cánh vui kinh mõ
Đất khách phương trời giữ tấm son.






Bài Họa


KHUÊ PHỤ THÁN



Trần Nhất Lang.


Viễn xứ đôi dòng gửi cháu con
Ba mươi năm lẻ đếm trăng tròn
Phương trời mây giạt đau tình nước
Đất khách hoa chìm thẹn nghĩa non
Món nợ lưu đầy lòng trĩu nặng
Nỗi hờn vong quốc dạ thon von
Quyết xoay đổi hướng huyền cơ lại
Trung hiếu hai vai há dễ mòn.

MỘT PHIẾN ĐAN TÂM

Trần Nhất Lang.


Mái chèo đi khắp nước cùng non
Cung tiễn trên lưng vượt dậm mòn
Thế sự coi thường câu hiểm ác
Đường đời nào ngại bước chon von.
Hiếu trung một gánh tô lòng đỏ
Tiết nghĩa hai vai giữ phận tròn
Phủi sạch tang bồng tay trắng vỗ
Đan tâm để lại cháu cùng con.