menu

Sunday, November 1, 2015

ĐÊM LIÊU TRAI

Trần Nhất Lang.


Khép nửa song mây mộng cánh bằng
Gót sen lãng đãng dưới màn trăng
Trà khan càng giục niềm thương dậy
Trầm ngát thêm đau nỗi nhớ giăng
Có phải em về tranh Ngọc Nữ
Hay là dáng quyện bóng thu hằng
Hây hây làn gió hồn say tỉnh
Hương thoảng mành loan, Muội đó chăng?

CẢM TÁC MƯỢN VẦN INH

Trần Nhất Lang.


Đi lễ ngày xuân nón Huế xinh
Khói vương gót ngọc, thoảng chầy kình
Cầu an gia đạo tròn tâm ý
Nguyện ước nhân duyên vẹn chữ tình
Sóng dạt mưa bay bền sắt đá
Hoa trôi nước chẩy vững lòng tin
Sông Hương nẻo ấy người đâu tá?
Núi Ngự mây phai một bóng hình.

HOA BƯỚM QUA RỒI

Trần Nhất Lang.


Mấy mùa đếm lá rụng hiên Tây
Lứa tuổi thanh xuân nỗi nhớ đầy
Những buổi tựu trường lòng khấp khởi
Bao chiều tan học dạ ngây ngây
Guốc sơn gõ nhẹ hàng me rợp
Nón lá che nghiêng vạt áo bay
Đã quá xa rồi hoa với bướm
Chùa đâu ai nện tiếng thu chầy.

THƠ LÀM BUỔI SÁNG MÙA XUÂN

Bài Xướng
Trần Nhất Lang. 

Đeo đuổi bao năm một chữ đồng
Tưởng rằng duyên nợ hóa ra không
Tình thơ ray rứt đời thi sĩ
Gió bụi phôi pha kiếp má hồng.
Son sắt đành cam thuyền đợi bến
Đá vàng sao bỏ khách sang sông
Ai về nhắn với người năm cũ
Có kẻ xuân về khóc gió đông.




Khúc tự tình

Bài họa hoán vận 
Tiểu Vũ Vi



Ai bày lá thắm với tơ hồng
Lại rẻ thuyền tình lạc bến sông
Vạn lý chia ngăn nào bội ước
Nghìn trùng xa cách vẫn tâm đồng
Đợi chờ son sắt bao mùa hạ
Trông ngóng mỏi mòn mấy tiết đông
Góc phố còn đây mưa kỷ niệm
Hỏi người phương ấy nhớ hay không? 


22/02/09 


Bài Họa 2
Họa Nguyên Vận



Thơ làm buổi tối mùa đông

Cát Vân

Tâm tư quyện kết ý tương đồng
Chẳng nợ nên rồi cũng hóa không
Đâu chắc tình thơ bền mối chỉ
Mà đau duyên phận úa hoa hồng
Câu thương ngăn cách bao bờ bến
Chữ nhớ xa vời vạn nẻo sông
Tay với tìm nhau trong ký ức
Ru hồn ấm lại giữa hơi đông 




Bài Họa 3
Họa Nguyên Vận



Thơ làm trong đêm hè

Thùy Linh



Đàn xưa vắng bặt nhịp tơ đồng
Ước nguyện ba sinh gió thoảng không
Số phận lao đao người dũng tướng
Uyên ương dang dở khách nhan hồng
Ân tình gửi nhớ mây đầu núi
Tâm sự đong sầu nước cuối sông
Cánh nhạn gửi tin về chốn ấy
Ngậm ngùi xuân đến ngỡ sang đông

THĂM HOA SƠN TRANG CHỦ KHÔNG GẶP

Bài Xướng


Trần Nhất Lang


Xách kiếm ra đi chẳng đợi chờ
Đỉnh Hoa còn lại bóng trăng mơ
Rót tràn chén nguyệt đôi bầu rượu
Nhốt chặt thu ca một túi thơ
Mượn sóng Ngũ Hồ tìm Phạm Lãi
Xuôi giòng Xích Bích kiếm ông Tô
Bạn xa, trăng giãi khô ly ngọc
Biết luận cùng ai mấy cuộc cờ. 






Bài Họa 1


Cát Vân


Cõi mộng đêm nao khắc khoải chờ
Một lần về lại nối cơn mơ
Ân tình phai nhạt mờ nhân ảnh
Tri kỷ xa vời khép áng thơ
Ngắm mái hiên im vầng nguyệt tỏ
Nhìn hàng mây lạc sắc trời tô
Bâng khuâng ngàn nỗi đời xuôi ngược
Bỏ cuộc xoa tay gác ván cờ






Bài Họa 2


Thùy Linh


Người xa biền biệt hết mong chờ
Nguyệt dạ non Hoa tỏa khói mơ
Gom đủ càn khôn dăm nét chữ
Vớt đầy trăng gió nửa thuyền thơ
Lên lầu Hoàng Hạc thăm Thôi Hiệu
Khỏa nước Tây Hồ viếng cụ Tô
Kim cổ gương soi đời chẳng thẹn
Chung trà điệu phú dịch quân cờ

CÁNH BUỒM CHIỀU VỀ XÓM BÓNG (*)

Trần Nhất Lang


Rải rác bên sông mấy xóm nhà
Trời chiều ác lặn dãi xa xa
Chen chen thuyền đậu bên doi liễu
Lác đác chài bơi cạnh vũng hoa
Thi lão chờ trăng miền khoáng dã
Ngư ông phơi lưới bãi bình sa
Ai người đội nguyệt chèo lan vẫy
Khúc hát Thương Lang cất tiếng ca. (**)


(*) Là Xóm chài Cầu Bóng, ở phía bắc thị xã Nha Trang chừng sáu bẩy cây số, có cây cầu bắc qua con sông chảy ngang xóm làng, gọi là Cầu Bóng. Cuối năm 1954 và 1955, huynh có đóng binh tại đây, có dịp được chuyện trò với các vị bô lão trong xóm làng. Nhiều vị rất uyên thâm Hán học, bình giảng Đường Thi cho các cụ nghe. Đây cũng là một kỷ niệm đẹp và là động cơ thúc đẩy huynh mê say Thơ Đường sau này.
Những cảnh tả trong bài thơ này hầu hết là cảnh thật. Chỉ dùng vài ba mỹ từ cho câu thơ thêm đẹp như chữ "Vũng hoa, chèo lan." Còn Doi Liễu đúng là hồi đó có cây liễu cổ thụ lâu đời bên doi cát.

(**) Tên một phần sông Hán. Do lấy trong thơ cổ :

"Thương Lang chi thủy thanh hề,
Khả dĩ trạc ngã anh;
Thương Lang chi thủy trọc hề,
Khả dĩ trạc ngã túc."

Nghĩa là :

Sông Thương nước chẩy trong veo
Thì ta đem giặt cái lèo mũ ta.
Sông Thương nước đục chẩy ra
Thì ta lội xuống để mà rửa chân.


Nghĩa bóng, ý nói thời thái bình ra gánh vác việc đời, thời loạn lạc lui về ở ẩn.





Bài Họa Nương Vận


Chiều Thôn Dã


Thùy Linh


Chiều nghiêng khói tỏa nóc gian nhà
Vạc muộn bay về rẫy lúa xa
Loáng thoáng sương lan mờ dốc núi
Bồng bềnh mây vẩn nhạt đường hoa
Mục đồng dẫn nghé hoàng hôn xuống
Thôn nữ bơi xuồng bóng tối sa
Có mảnh trăng liềm treo lửng lửng
Làng trên giã gạo tiếng hò ca

GIẤC MƠ HỒI HƯƠNG

Trần Nhất Lang


Lệ vương giếng cạn mắt thành sầu
Bèo giạt mây trôi tận mãi đâu?
Tri kỷ trọn đời không dễ có
Mà sao ngăn biển, cách non sâu.

Non sâu mòn mỏi đợi ai về
Bạt gió chim bằng lướt dậm khê
Cử án tề mi nâng chén cúc
Tẩy trần chung rượu thú tình quê.

Tình quê thanh đạm đẹp lòng thơ
Thông núi vi vu dạo tiếng tơ
Dưới nguyệt đề thi quỳnh nở đóa
Bên hiên nhấp chén điểm quân cờ.

Bàn cờ, tiếng hạc thú tiêu dao
Gió mát trăng thanh Động Bích Đào
Đạp tuyết tầm mai theo dốc núi
Bình sa lạc nhạn đếm trăng sao.

Trăng sao xum họp chén đầy vơi
Má phấn hương nồng, lệ hết rơi
Non nước những ngày xuân thuở ấy
Hoa đăng kết sáng khắp khung trời.

THÁNG NGÀY TIÊU SÁI

Trần Nhất Lang


Cuộc cờ, tiếng hạc thú tiêu dao
Gió mát trời thanh Động Bích Đào
Đạp tuyết tầm mai theo dốc núi
Bình sa lạc nhạn ngắm trăng sao.
Một hiên lan cúc hoa tươi thắm
Nửa gánh đàn thơ mộng vút cao
Cất chén yên hà vui xướng họa
Ngâm câu phong nguyệt bướm bay chào. 






Mộ Xuân Hoài Cảm


Bài Họa

Tiểu Vũ Vi


Lòng đêm e ấp đóa quỳnh dao
Hồ tịnh đong đưa bóng liễu đào
Bàng bạc sương mờ dòng suối mộng
Lung linh nguyệt tỏ bến sông sao
Đỗ Quyên cợt gió im đầu lặng
Hoàng hạc vờn mây xoải cánh cao
Trời đất giao duyên hồn gợi cảm
Vô thường xuân gọi tiếng thơ chào






NGẮM HOA QUỲNH


Bài Họa Chuyển Đề

Cát Vân


Bên vườn Quỳnh ngát với cành dao (*)
Đôi bạn cùng nâng chén rượu đào
Ngắm khúc nghê thường hoa hé cánh
Nhìn trời diễm ảo nguyệt đùa sao
Vài câu thơ hạ lời bay bổng
Một mối tình dâng ý ngút cao
Thoang thoảng hương tràn qua lối mộng
Hồn nghiêng theo ánh mắt say chào


(*) Kiều: Một vùng như thể cây quỳnh cành dao

HÒN VỌNG PHU

Trần Nhất Lang


Tượng đá Vọng Phu đứng mãi trông
Con thơ trẻ dại cánh tay bồng
Ngàn năm tiết hạnh treo kim cổ
Một tấm trung trinh giãi núi sông
Sương tuyết phôi pha khuôn mặt trắng
Gió mưa phai nhạt khóe môi hồng
Thương thay cho nỗi oan tình ấy
Gương cũ soi chung đạo vợ chồng.

BÀI THƠ THÁNG TƯ

Trần Nhất Lang


Thời loạn chuyện đời lắm đổi thay
Sao rơi, hoa rụng mấy ai hay
Má hồng buổi ấy tình tha thiết
Tóc bạc đêm qua lệ ngắn dài
Thành quách chuyển dời thay chủ mới
Ngó sen gẫy đứt vướng tơ dai
Trông về đất cũ lòng ngao ngán
Mây tháng Tư đen phủ xứ này.