menu

Friday, October 30, 2015

CHÂN TRỜI MỚI

(Nhân đọc bài Chinh Y của Hoa Sơn)


Trần Nhất Lang


Thác đổ thông reo giữa khói sương
Bình minh rộn rã tiếng chim muông
Nước trôi hoa rụng theo sông biển
Kiếm gẫy xe tan biệt chiến trường
Đất mẹ vẫn yêu lòng ái quốc
Quê cha hằng xót chuyện đau thương
Mái chèo bến Giác chân trời mới
Mây gió vui chào khách thập phương.

NHỚ VỀ HÀ NỘI

(Nhân nghe tranh nhạc Hà Nội Ngày Tháng Cũ do Cát Vân post tặng)


Trần Nhất Lang


Hà Nội mùa xuân một sớm mai
Hàng xoan gọi nắng tóc buông cài
Đan tay phố mộng tình trong mắt
Dìu bước đường hoa gió lạnh vai
Trời đất chia ly trăng ước nhạt
Sâm Thương cách biệt chén thề phai
Đêm qua mộng thấy em mờ hiện
Phương ấy người xưa có nhớ ai ?

CẢM TÁC NHÂN NGHE TRANH NHẠC CÁT VÂN VÀ ANH ĐÀO HÙNG TẶNG

Trần Nhất Lang


Chiều nay nghe nhạc ngắm làn mây
Sa xuống đan trên khóm trúc gầy
Hương cũ cốm Vòng thơm tuổi ngọc
Lá xưa sen Tía ngát bàn tay
Áo xanh quả đỏ thương ngày ấy (1)
Tóc trắng phương xa bạc mộng này
Hoa bưởi mùa sang hồi tưởng lại
Cốm Vòng, sen Tía gió thu bay. (*)



(1) Đây là Quả làm bằng gỗ, sơn son thiếp vàng
có hình Long Phụng để đựng bánh cưới hỏi.
(*) Cố ý nhắc lại cốm Vòng và sen Tía.

CHIM BẰNG VIỄN XỨ

Trần Nhất Lang


Từ độ chim bằng dạt viễn phương
Gió mưa nhoà nhạt điệu hoài hương
Giang sơn ngó lại cơn dâu bể
Tổ quốc trông về lớp khói sương
Trải mấy thăng trầm đời huyễn mộng
Qua bao hưng phế sóng vô thường
Hồn thơ bừng thức hoa tâm Tuệ
Có kẻ qua đò quẩy mõ chuông.

CỜ TƯỚNG NGÀY XUÂN

Trần Nhất Lang


Ngày xuân tướng xuất đứng ven cung
Voi trận giương lên cố vẫy vùng
Sĩ trắng đôi cây giăng trấn Ải
Chốt đầu mấy chú vượt sang sông
Giao chân ngựa cản đương đầu pháo
Hà cặp xe nghênh phá thế công
Tuẫn tiết, hy sinh bao chiến sĩ
Có ai nhỏ lệ khóc anh hùng?

TỊNH YÊN

Trần Nhất Lang


Rũ áo đi về chốn tịnh yên
Vui cùng gốc liễu cảnh đào viên
Trăng thông lọt nhánh soi hàng cúc
Gió núi vờn mây lướt mái hiên
Xa chốn bụi trần vun đuốc Tuệ
Gần nơi cửa Phật ngắm hoa Thiền
Áo nâu dưa muối, tâm thanh thản
Một đoá sen hồng sáng cội duyên.

LÝ RĂNG ĐEN

Tam thủ liên hoàn độc vận

Trần Nhất Lang


Bài 1

Cô ấy răng đen bước gió bay
Tà trong quấn quít vạt nâu ngoài
Yếm đào ai nhuộm cho duyên thắm
Áo trắng anh về để mộng say
Mây biếc trên đê lùa mái tóc
Khăn điều dưới bến vắt bờ vai
Hỡi người gánh nước bên sông nắng
Xin giữ hương tình mãi chẳng phai.



Bài 2

Xin giữ hương tình mãi chẳng phai
Qua cầu sao để áo tung bay
Tà trong quấn quít tình xuân ngát
Vạt trước đong đưa má đỏ hây
Yếm thắm mười thương khi thấy mặt
Khăn điều chín nhớ lúc chia tay
Nhắn người giãi nắng trên đê cát
Dừng gót cho anh gánh nước thay.



Bài 3

Dừng gót cho anh gánh nước thay
Để người thôn nữ nhẹ đôi vai
Nắng về xóm nhỏ hồng hồng má
Chim lượn giòng xanh lớp lớp mây.
Một chén ước nguyền trăng vẫn đó
Đôi tà thương nhớ bến còn đây
Thuyền ai pháo nổ nơi kia nhỉ
Có kẻ sang sông bỏ chốn này
.




Lý hoa thơm 


Bài Họa 

Tiểu Vũ Vi 


I. 

Năm tà vạt mỏng thướt tha bay
Váy lĩnh mùa non rũ mảnh ngoài
Lụa thắm một dây se mộng tưởng
Yếm đào đôi giải buộc tình say
Áo cài khuy bấm đai lưng thắt
Khăn vấn đuôi gà tóc xỏa vai
Vất vả nhọc nhằn mưa nắng đội
Hương trời sắc nước chẳng hề phai



II.

Hương trời sắc nước chẳng hề phai
Xuân nõn hoa thơm bướm lượn bay
Răng nhánh hạt huyền môi lúng liếng
Mày ngài mắt phượng má hây hây
Vành trăng e ấp đêm từ biệt
Vạt nắng thẹn thùng buổi nắm tay
Khúc hát giao duyên lời hẹn ước
Tình trao ý gửi mộng lành thay 



III. 

Tình trao ý gửi mộng lành thay
Mấy dặm đường đê gánh nặng vai
Đồng lúa mưa chiều nồng gió nội
Nương cà nắng sớm ủ hương mây
Lời thương năm cũ sao còn đó
Tiếng nhớ ngày xưa vẫn mãi đây
Chim sáo sang sông về bến lạ
Hoa cau rụng trắng nát tim này

MỘT CÕI VÔ THƯỜNG

Trần Nhất Lang


Một cõi vô thường gió bụi trôi
Xưa nay bẩy chục được bao người
Cõi đời tranh đoạt chừng không dứt
Kiếp sống bon chen chỉ tạm thời
Lạc cảnh mênh mang xuân bất tận
Phù sinh ngắn ngủi nghiệp không vơi
Cho hay thế sự là hư ảo
Thuyền ghé Tây Phương đẹp cuối trời.

VỊNH CÂY CAU TRẠI 5 YÊN BÁI MÙA ĐÔNG 1976 (1)

Trần Nhất Lang


Yên Bái năm nay lạnh phát rầu
Trừ cau, cây chết cả còn đâu
Thân ngay thẳng đứng không nghiêng gốc
Lá lượn cong xanh vẫn mượt tầu
Chống mái đỡ nhà cơn bão táp (2)
Gói cơm dành bữa buổi cầy sâu (3)
Một ngày cải tạo bao đau khổ
Tù ngục lưu vong vẫn ngẩng đầu.



(1) Mùa đông 1976 là mùa lạnh đầu tiên khi quân cán chính Việt Nam Cộng Hoà chuyển trại từ miền Nam ra các trại cải tạo ở Miền Bắc, tại Yên Bái lạnh dưới không độ C, nhiều cây cối, hoa mầu chết vì lạnh.

(2) Miền Bắc khi gặp bão tố, người ta thường chặt cây cau làm cột chống nhà khỏi bị sập. Xin hiểu theo nghĩa bóng là các tù cải tạo Miền Nam VNCH là rường cột chống đỡ quốc gia vì ngoài quân nhân, cảnh sát ra đoàn cải tạo gồm nhiều thành phần khác như trí thức, đảng phái, tôn giáo...

(3) Miền Bắc thường dùng mo cau khô ngâm nước cho mềm để gói cơm đi cầy hay gặt lúa.

GIẤC MƠ SÔNG VỊ

Trần Nhất Lang


Gió bụi bao năm cuộc hí trường
Đâu bằng ngư lão lưới chài buông
Một cần thao lược dòng ngân chẩy
Mấy sợi kinh luân ngọn gió vương
Thăm liễu Uyên Minh tìm ẩn sĩ (1)
Ghé Am Ma Cật ngẫm vô thường (2)
Trước đây sông Vị từng câu thử (3)
Cũng đã ngựa xe, cũng Ngọc Đường.(4)



(1) Uyên Minh : Là Đào Tiềm đời Tấn, làm chức Huyện lệnh, bỏ quan về ở ẩn.
Trước nhà trồng năm cây liễu, tự xưng là Ngũ Liễu Tiên Sinh.
(2) Ma Cật : Là Thi Phật Vương Duy đời Đường, làm quan đến chức Thượng Thư Hữu Thừa.
Ông đã từ quan về ở ẩn và nghiên cứu Kinh Phật.
(3) Sông Vị : Tên con sông nơi Lã Vọng khi chưa gặp công danh đã ngồi câu cá.
(4) Ngọc Đường : Là nhà ngọc, chỉ những nhà phú quí.