Thủ Vỹ Ngâm
Bài Xướng
Cát Vân
Phân tranh đôi phía một bàn cờ
Nhập trận so tài chẳng dám ngơ
Sĩ Tượng kiên trì gìn thế thủ
Pháo Xe tới tấp vượt biên chờ
Chốt vào cung Tướng đành sa bước
Mã lạc đường Binh phải lụy cơ
Bên thắng bên thua cùng ảo mộng
Phân tranh đôi phía một bàn cờ.
VỊNH CỜ TƯỚNG
Bài Họa
Trần Nhất Lang
Thắng bại do tay sắp cuộc cờ
Anh hùng thế bí cũng ngu ngơ
Pháo công hậu địch không cần đợi
Ngựa phá tiền quân chẳng phải chờ
Sĩ Tượng cùng giăng phòng lúc biến
Chốt Xe kết hợp đoạt thời cơ
Thủ thành Tướng chết nêu gương sáng
Thắng bại do tay sắp cuộc cờ.
Friday, October 30, 2015
VỀ LẠI THẢO LƯ
Trần Nhất Lang
Phố phường nhộn nhịp khách chen chân
Về lại thảo lư chốn ẩn thân
Án sách bên song chờ vịnh nguyệt
Hồ sen trước cửa đợi gieo vần
Nổi chìm đất trích qua ngày tháng
Yên tĩnh am mây lánh bụi trần
Cửa đóng, đông tàn năm sắp hết
Gốc mai, khóm trúc đón nàng xuân.
Phố phường nhộn nhịp khách chen chân
Về lại thảo lư chốn ẩn thân
Án sách bên song chờ vịnh nguyệt
Hồ sen trước cửa đợi gieo vần
Nổi chìm đất trích qua ngày tháng
Yên tĩnh am mây lánh bụi trần
Cửa đóng, đông tàn năm sắp hết
Gốc mai, khóm trúc đón nàng xuân.
NGÀY HẠNH PHÚC
Cát Vân
Tiếng ai cười nhẹ rộn ngày vui
Xuân ngập đầy tim đó hở người?
Thư thả bàn chân thương lối đất
Thiết tha tri kỷ tạ ơn trời
Thủy chung một kiếp thơ còn nuối
Khổ lụy bao lần mộng chẳng vơi
Tưởng cõi uyên nguyên tìm chửa tới
Mà hay cảnh đó ngự bên đời.
Bài họa
Trần Nhất Lang
Tạ Ơn mùa Lễ mấy hôm vui
Chuyện cũ mong quên bỗng nhớ người
Thon thả chân đưa in bóng nguyệt
Dịu dàng vai tựa ngắm khung trời
Hai câu cố quốc thơ chưa cạn
Một phiến đan tâm dạ khó vơi
Mơ cõi an bình không vướng bận
Gió thu để mặc phó cho đời.
Tiếng ai cười nhẹ rộn ngày vui
Xuân ngập đầy tim đó hở người?
Thư thả bàn chân thương lối đất
Thiết tha tri kỷ tạ ơn trời
Thủy chung một kiếp thơ còn nuối
Khổ lụy bao lần mộng chẳng vơi
Tưởng cõi uyên nguyên tìm chửa tới
Mà hay cảnh đó ngự bên đời.
Bài họa
Trần Nhất Lang
Tạ Ơn mùa Lễ mấy hôm vui
Chuyện cũ mong quên bỗng nhớ người
Thon thả chân đưa in bóng nguyệt
Dịu dàng vai tựa ngắm khung trời
Hai câu cố quốc thơ chưa cạn
Một phiến đan tâm dạ khó vơi
Mơ cõi an bình không vướng bận
Gió thu để mặc phó cho đời.
RONG RÊU
Trần Nhất Lang
Rong rêu cuộc thế nghĩ mà ghê
Gẫm chuyện nhân tình những chán chê
Mộng cũ nhìn ra tan bọt sóng
Chuyện xưa ngó lại chín nồi kêCạn bầu kim cổ theo dòng nước
Tỉnh giấc công hầu xót đất quê
Phong rụng thu vàng nay đã chuyển
Mầu đà chao cánh đậu bên hè.
Rong rêu cuộc thế nghĩ mà ghê
Gẫm chuyện nhân tình những chán chê
Mộng cũ nhìn ra tan bọt sóng
Chuyện xưa ngó lại chín nồi kêCạn bầu kim cổ theo dòng nước
Tỉnh giấc công hầu xót đất quê
Phong rụng thu vàng nay đã chuyển
Mầu đà chao cánh đậu bên hè.
CHỜ MONG
Bài Xướng
Trần Nhất Lang
Đất người khắc khoải nỗi chờ mong
Chẳng được cùng ai dạo nắng thông
Anh vẫn đợi hòai duyên tái ngộ
Em còn nhớ mãi chữ tâm đồng?
Câu thề ngày trước trăng soi dạ
Chén nguyện năm xưa đá tạc lòng
Mơ cuộc đoàn viên bên gác Nguyệt
Tiếng tơ đầm ấm khúc xuân phong.
Bài họa
Cát Vân
Chao chát tim này bấy luyến mong
Tìm đâu thủa hẹn dưới ngàn thông?
Xa xôi chẳng biết thương còn vẹn
Cách trở nào hay nhớ vẫn đồng
Ngắm ánh trăng sầu đau đớn dạ
Khơi câu thơ lạc tái tê lòng
Rưng rưng ký ức hương tình cũ
Quạnh vắng riêng mình đón áng phong
Bài Họa
MONG CHỜ
Sâm, Thương thăm thẳm những hoài mong
Ước dạo bên người dưới rặng thông
Dẫu cách đôi đường tâm hợp nhất
Tuy xa vạn dậm dạ tương đồng
Vầng trăng chứng giám tình hai đứa
Chén rượu thề giao nghĩa một lòng
Ngày ấy trùng phùng nơi Nguyệt Các
Hồn thơ ấm lại giữa đông phong.
Hoàng Diệp
Bài Họa Hoán Vận
Thương Mong
Ngày nào đôi bạn đón thu phong
Cùng sánh vai nhau dạo cánh đồng
Giọt nắng lao xao đùa rặng liễu
Làn mây lãng đãng quyện hàng thông
Đời vui có ngỡ đời tan mộng
Cảnh đẹp nào hay cảnh nát lòng
Tiễn bước người đi trời cách biệt
Hồn còn nửa mảnh mãi thương mong
Thùy Linh
Bài Hoạ
Nguyễn Tường Vân
Đất khách thu tàn gợi nhớ mong
Những ngày dạo bước cạnh rừng thông
Cali thơ thắm đôi lời nguyện
Đất mẹ tình phai một chữ đồng
Trước ngõ nhìn hoa sầu não dạ
Bên hiên ngắm nguyệt xót xa lòng
Sương giăng đỉnh núi khơi tâm sự
Thoang Thoảng hương xưa giữa khói phong.
Trần Nhất Lang
Đất người khắc khoải nỗi chờ mong
Chẳng được cùng ai dạo nắng thông
Anh vẫn đợi hòai duyên tái ngộ
Em còn nhớ mãi chữ tâm đồng?
Câu thề ngày trước trăng soi dạ
Chén nguyện năm xưa đá tạc lòng
Mơ cuộc đoàn viên bên gác Nguyệt
Tiếng tơ đầm ấm khúc xuân phong.
Bài họa
Cát Vân
Chao chát tim này bấy luyến mong
Tìm đâu thủa hẹn dưới ngàn thông?
Xa xôi chẳng biết thương còn vẹn
Cách trở nào hay nhớ vẫn đồng
Ngắm ánh trăng sầu đau đớn dạ
Khơi câu thơ lạc tái tê lòng
Rưng rưng ký ức hương tình cũ
Quạnh vắng riêng mình đón áng phong
Bài Họa
MONG CHỜ
Sâm, Thương thăm thẳm những hoài mong
Ước dạo bên người dưới rặng thông
Dẫu cách đôi đường tâm hợp nhất
Tuy xa vạn dậm dạ tương đồng
Vầng trăng chứng giám tình hai đứa
Chén rượu thề giao nghĩa một lòng
Ngày ấy trùng phùng nơi Nguyệt Các
Hồn thơ ấm lại giữa đông phong.
Hoàng Diệp
Bài Họa Hoán Vận
Thương Mong
Ngày nào đôi bạn đón thu phong
Cùng sánh vai nhau dạo cánh đồng
Giọt nắng lao xao đùa rặng liễu
Làn mây lãng đãng quyện hàng thông
Đời vui có ngỡ đời tan mộng
Cảnh đẹp nào hay cảnh nát lòng
Tiễn bước người đi trời cách biệt
Hồn còn nửa mảnh mãi thương mong
Thùy Linh
Bài Hoạ
Nguyễn Tường Vân
Đất khách thu tàn gợi nhớ mong
Những ngày dạo bước cạnh rừng thông
Cali thơ thắm đôi lời nguyện
Đất mẹ tình phai một chữ đồng
Trước ngõ nhìn hoa sầu não dạ
Bên hiên ngắm nguyệt xót xa lòng
Sương giăng đỉnh núi khơi tâm sự
Thoang Thoảng hương xưa giữa khói phong.
THU
Bài Xướng
Trần Nhất Lang
Tin thu vàng rụng đã nơi nơi
Vọng tiếng ngô bay rớt cuối đồi
Bạn hữu gần đây xem vắng vẻ
Quê hương cách biệt thấy xa xôi
Thân gầy với trúc vầng trăng úa
Tóc bạc theo sương lớp tuyết rơi
Bến đợi sông Tương thăm thẳm nhớ
Gối sầu mong gửi áng mây trôi.
Bài Hoạ
Cát Vân
Vàng phai gió cuốn lạc muôn nơi
Tiếng vọng vi vu khắp núi đồi
Ngắm bóng chiều đi sầu quạnh quẽ
Nhìn làn mây cuộn nhớ xa xôi
Ân tình một mối tâm còn trĩu
Nợ nước bao lần lệ đã rơi
Lặng lẽ dòng Tương hai bến đợi
Nhạt nhoà theo những tháng ngày trôi.
Trần Nhất Lang
Tin thu vàng rụng đã nơi nơi
Vọng tiếng ngô bay rớt cuối đồi
Bạn hữu gần đây xem vắng vẻ
Quê hương cách biệt thấy xa xôi
Thân gầy với trúc vầng trăng úa
Tóc bạc theo sương lớp tuyết rơi
Bến đợi sông Tương thăm thẳm nhớ
Gối sầu mong gửi áng mây trôi.
Bài Hoạ
Cát Vân
Vàng phai gió cuốn lạc muôn nơi
Tiếng vọng vi vu khắp núi đồi
Ngắm bóng chiều đi sầu quạnh quẽ
Nhìn làn mây cuộn nhớ xa xôi
Ân tình một mối tâm còn trĩu
Nợ nước bao lần lệ đã rơi
Lặng lẽ dòng Tương hai bến đợi
Nhạt nhoà theo những tháng ngày trôi.
TRÊN SÔNG THU
Bài Xướng
Trần Nhất Lang
Lá úa bờ thu đẫm giọt sầu
Đây dòng kim cổ gửi về đâu?
Gió vàng cợt liễu hoa chau mặt
Hạc trắng vờn mây núi bạc đầu
Thánh thót trên sông đàn dạo khúc
Sụt sùi dưới nguyệt khách rơi châu
Có nàng ly phụ neo đêm vắng
Trăng giãi quanh thuyền nước chảy mau.
Bài Hoạ
Cát Vân
Thu bạt trên sông những cánh sầu
Gửi niềm u uẩn đến nơi đâu
Vàng phai mấy độ đau lòng lá
Sương gội nhiều phen bạc mái đầu
Xưa kết duyên thề trao lọn tóc
Nay tàn mơ ước gạt dòng châu
Ơ hờ kỷ niệm mùa thương cũ
Như nước xa bờ mãi cuốn mau
Trần Nhất Lang
Lá úa bờ thu đẫm giọt sầu
Đây dòng kim cổ gửi về đâu?
Gió vàng cợt liễu hoa chau mặt
Hạc trắng vờn mây núi bạc đầu
Thánh thót trên sông đàn dạo khúc
Sụt sùi dưới nguyệt khách rơi châu
Có nàng ly phụ neo đêm vắng
Trăng giãi quanh thuyền nước chảy mau.
Bài Hoạ
Cát Vân
Thu bạt trên sông những cánh sầu
Gửi niềm u uẩn đến nơi đâu
Vàng phai mấy độ đau lòng lá
Sương gội nhiều phen bạc mái đầu
Xưa kết duyên thề trao lọn tóc
Nay tàn mơ ước gạt dòng châu
Ơ hờ kỷ niệm mùa thương cũ
Như nước xa bờ mãi cuốn mau
Tuesday, October 20, 2015
ĐÊM THU
Ngũ thủ
Trần Nhất Lang
Bài 1
Hơi thu hiu hắt giọt sương pha
Khóm trúc đìu hiu đứng cạnh nhà
Lặng lẽ canh dài khêu bấc lụn
Vấn vương nước cũ đếm ngày qua
Non sông ngàn dặm chòm mây trắng
Lều cỏ bốn mùa ngấn lệ sa
Còn đó trời Nam gương một mảnh
Nỗi lòng soi tỏ thấu chăng là.
Bài 2
Nắng tắt gương treo bóng trễ tràng
Lưng trời tiếng hạc thoảng bay ngang
Bài thơ đang viết tình dang dở
Cuộc thế chưa xong phận bẽ bàng
Lòng dẫu tơ vương trăng cổ độ
Đầu thêm tóc bạc gió quan san
Có người ẩn sĩ đêm nay thức
Mở cửa thu song đón ánh vàng.
Bài 3
Đêm thu trăng giãi lọt song đầy
Ngọc rớt trời khuya đọng lá cây
Một phiến đan tâm vầng nguyệt rọi
Ngàn năm chính khí nước Nam xây
Cuộc cờ trước mặt làn mây nổi
Thế sự sau lưng trận gió may
Hãy ngắm bên sân đôi khóm trúc
Tuyết sương rũ sạch hoá rồng bay.
Bài 4
Gió đưa lác đác lá thu vàng
Mở cửa nhìn xa núi biếc giăng
Tiều gánh yên hà theo bóng ngả
Ngư chèo phong nguyệt thuận triều dâng
Lưa thưa hồng nhạn chao vài cánh
Thấp thoáng thiên nga lượn mấy hàng
Dõi mắt quê hương đâu đó tá?
Trong mây tiếng hạc chợt bay sang.
Bài 5
Bên mái thảo lư khóm cúc vàng
Lạnh về gác nhỏ đón thu sang
Mây đan ngõ trúc vờn cây lá
Trăng lọt cành thông dọi sách đàn
Tiếng mõ hồi chuông xua tạp niệm
Câu thơ bài phú dưỡng thân nhàn
Phong hoa tuyết nguyệt vui ngày tháng
Tâm trạng an nhiên vẫn nhẹ nhàng.
Bài Hoạ
Cát Vân
Bài 1
Chiều xuống lui dần ánh ráng pha
Thu phơi ngàn lá trước hiên nhà
Hắt hiu cuối ngõ cây buồn đứng
Lặng lẽ ngang trời mây lướt qua
Chạnh mối thương quê tim quặn thắt
Tủi lòng ly khách lệ rơi sa
Khói sương gội mãi phai mầu tóc
Bao nỗi niềm riêng có thấu là …
Bài 2
Đây nỗi niềm riêng khúc đọan tràng
Đêm tàn khắc lụn lệ rơi ngang
Cố nhân đã biệt tình hờ hững
Nợ nước chưa xong dạ bẽ bang
Khanh tướng tan theo thời khói lửa
Cửa Thiền khép lại mộng quan san
Thương người ẩn sĩ khuya không ngủ
Nhìn bóng trăng thu đếm lá vàng.
Bài 3
Thu tím chiều hoang lá rụng đầy
Ngỡ hồn sông núi động ngàn cây
Nam chinh lắm kẻ mồ bia dựng
Bắc chiến bao người nấm mộ xây
Thế sự thăng trầm con nước nổi
Nhân tình quay quắt ngọn heo may
Còn không tiếng oán thù trong gió
Hay đã tan cùng sương khói bay.
Bài 4
Đêm thu trăng rải ánh tơ vàng
Xóm nhỏ hiền lành sương khói giăng
Mây lượn thướt tha làn gió bỡn
Nguyệt cười bát ngát nước sông dâng
Trong thuyền thiếu nữ mơ ngàn mối
Dưới bến thi nhân dệt mấy hàng
Đàn trẻ ngây thơ đùa cuối bãi
Thanh bình tiếng sáo lửng lơ sang.
Bài 5
Thu cúc tròn xoe điểm sắc vàng
Heo may dìu dặt bước mùa sang
Trăng soi gác nhỏ xuyên cành lá
Gió lạc song thưa vọng khúc đàn
Nét bút câu thơ khai ý đẹp
Lời kinh, tiếng kệ dậy tâm nhàn
Vui đời tự tại quên ngày tháng
Tóc trắng ung dung sống nhẹ nhàng.
Trần Nhất Lang
Bài 1
Hơi thu hiu hắt giọt sương pha
Khóm trúc đìu hiu đứng cạnh nhà
Lặng lẽ canh dài khêu bấc lụn
Vấn vương nước cũ đếm ngày qua
Non sông ngàn dặm chòm mây trắng
Lều cỏ bốn mùa ngấn lệ sa
Còn đó trời Nam gương một mảnh
Nỗi lòng soi tỏ thấu chăng là.
Bài 2
Nắng tắt gương treo bóng trễ tràng
Lưng trời tiếng hạc thoảng bay ngang
Bài thơ đang viết tình dang dở
Cuộc thế chưa xong phận bẽ bàng
Lòng dẫu tơ vương trăng cổ độ
Đầu thêm tóc bạc gió quan san
Có người ẩn sĩ đêm nay thức
Mở cửa thu song đón ánh vàng.
Bài 3
Đêm thu trăng giãi lọt song đầy
Ngọc rớt trời khuya đọng lá cây
Một phiến đan tâm vầng nguyệt rọi
Ngàn năm chính khí nước Nam xây
Cuộc cờ trước mặt làn mây nổi
Thế sự sau lưng trận gió may
Hãy ngắm bên sân đôi khóm trúc
Tuyết sương rũ sạch hoá rồng bay.
Bài 4
Gió đưa lác đác lá thu vàng
Mở cửa nhìn xa núi biếc giăng
Tiều gánh yên hà theo bóng ngả
Ngư chèo phong nguyệt thuận triều dâng
Lưa thưa hồng nhạn chao vài cánh
Thấp thoáng thiên nga lượn mấy hàng
Dõi mắt quê hương đâu đó tá?
Trong mây tiếng hạc chợt bay sang.
Bài 5
Bên mái thảo lư khóm cúc vàng
Lạnh về gác nhỏ đón thu sang
Mây đan ngõ trúc vờn cây lá
Trăng lọt cành thông dọi sách đàn
Tiếng mõ hồi chuông xua tạp niệm
Câu thơ bài phú dưỡng thân nhàn
Phong hoa tuyết nguyệt vui ngày tháng
Tâm trạng an nhiên vẫn nhẹ nhàng.
Bài Hoạ
Cát Vân
Bài 1
Chiều xuống lui dần ánh ráng pha
Thu phơi ngàn lá trước hiên nhà
Hắt hiu cuối ngõ cây buồn đứng
Lặng lẽ ngang trời mây lướt qua
Chạnh mối thương quê tim quặn thắt
Tủi lòng ly khách lệ rơi sa
Khói sương gội mãi phai mầu tóc
Bao nỗi niềm riêng có thấu là …
Bài 2
Đây nỗi niềm riêng khúc đọan tràng
Đêm tàn khắc lụn lệ rơi ngang
Cố nhân đã biệt tình hờ hững
Nợ nước chưa xong dạ bẽ bang
Khanh tướng tan theo thời khói lửa
Cửa Thiền khép lại mộng quan san
Thương người ẩn sĩ khuya không ngủ
Nhìn bóng trăng thu đếm lá vàng.
Bài 3
Thu tím chiều hoang lá rụng đầy
Ngỡ hồn sông núi động ngàn cây
Nam chinh lắm kẻ mồ bia dựng
Bắc chiến bao người nấm mộ xây
Thế sự thăng trầm con nước nổi
Nhân tình quay quắt ngọn heo may
Còn không tiếng oán thù trong gió
Hay đã tan cùng sương khói bay.
Bài 4
Đêm thu trăng rải ánh tơ vàng
Xóm nhỏ hiền lành sương khói giăng
Mây lượn thướt tha làn gió bỡn
Nguyệt cười bát ngát nước sông dâng
Trong thuyền thiếu nữ mơ ngàn mối
Dưới bến thi nhân dệt mấy hàng
Đàn trẻ ngây thơ đùa cuối bãi
Thanh bình tiếng sáo lửng lơ sang.
Bài 5
Thu cúc tròn xoe điểm sắc vàng
Heo may dìu dặt bước mùa sang
Trăng soi gác nhỏ xuyên cành lá
Gió lạc song thưa vọng khúc đàn
Nét bút câu thơ khai ý đẹp
Lời kinh, tiếng kệ dậy tâm nhàn
Vui đời tự tại quên ngày tháng
Tóc trắng ung dung sống nhẹ nhàng.
Wednesday, October 14, 2015
THĂM PHẬT QUANG THIỀN TỰ CẢM TÁC
Trần Nhất Lang
Thiền Tự an bình giữa núi xa
Lưa thưa rừng vắng mấy ngôi nhà
Chiều rơi thấp thoáng đan hàng bách
Nắng ngả êm đềm rợp ngõ hoa
Gió thổi mây trôi câu thế sự
Chuông ngân mõ điểm áo lam già
Tràn đầy cõi tục bao bi hận
Chẳng hướng Không Môn thật khó qua.
Thiền Tự an bình giữa núi xa
Lưa thưa rừng vắng mấy ngôi nhà
Chiều rơi thấp thoáng đan hàng bách
Nắng ngả êm đềm rợp ngõ hoa
Gió thổi mây trôi câu thế sự
Chuông ngân mõ điểm áo lam già
Tràn đầy cõi tục bao bi hận
Chẳng hướng Không Môn thật khó qua.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
CÓ KHI
Bài xướng
Cát Vân
Rớt xuống âm thầm tự cõi tim
Những dòng nước mắt chảy êm êm
Ngàn thương quanh quẩn hồn non nước
Trăm nhớ miên man bóng nguyệt thềm
Tại khúc ca sầu khơi ký ức
Hay lời thơ lạc cháy tình đêm
Tiếng rơi hun hút ngân đời lệ
Cho đắng cùng cay cũng rũ mềm.
DẠ KHÚC
Bài hoạ
Trần Nhất Lang
Đêm khuya dạ khúc rót vào tim
Đũa ngọc đôi hàng rớt nhẹ êm
Chèo quế anh đi vui bến nước
Lầu trang em đợi lạnh trăng thềm
Giấc mơ cuốc rũ tàn canh mộng
Nỗi nhớ người xa lụn bấc đêm
Trải mấy thu chưa phai ngấn lệ
Sương rơi hiên vắng ướt vai mềm.
Cát Vân
Rớt xuống âm thầm tự cõi tim
Những dòng nước mắt chảy êm êm
Ngàn thương quanh quẩn hồn non nước
Trăm nhớ miên man bóng nguyệt thềm
Tại khúc ca sầu khơi ký ức
Hay lời thơ lạc cháy tình đêm
Tiếng rơi hun hút ngân đời lệ
Cho đắng cùng cay cũng rũ mềm.
DẠ KHÚC
Bài hoạ
Trần Nhất Lang
Đêm khuya dạ khúc rót vào tim
Đũa ngọc đôi hàng rớt nhẹ êm
Chèo quế anh đi vui bến nước
Lầu trang em đợi lạnh trăng thềm
Giấc mơ cuốc rũ tàn canh mộng
Nỗi nhớ người xa lụn bấc đêm
Trải mấy thu chưa phai ngấn lệ
Sương rơi hiên vắng ướt vai mềm.
Labels:
THƠ ĐƯỜNG LUẬT
Subscribe to:
Posts (Atom)